My childhood smells – Mùi hương mà tôi nhớ

Kỉ niệm, dù xa hay gần đều nói  lên chúng ta là ai, và vì thế nó đóng vai trò quan trọng trong trải nghiệm sống của mỗi người. Kí ức từ khi còn bé, có vẻ nhiều mơ hồ nhưng  thực chất lại rất “quyền năng” . Lý do là bởi vì trong những năm tháng ấy, chúng ta là những con người “tinh khiết” nhất, “dễ bị ảnh hưởng nhất, cũng vì thế mà dễ xúc động và dễ tổn thương nhất. Trong những suy nghĩ về chính mình, tôi cảm thấy việc nhớ về những “ngày xưa” là một cách để chữa lành, học hỏi và lớn lên. Có những chuyện thực sự rất khó đối mặt, tôi chỉ muốn quên đi, có những chuyện tôi không thể lí giải nổi tại sao mình lại suy nghĩ và hành động như thế. Nhưng tóm lại, tất cả đều đã qua rồi. Nhìn về ngày xưa với một con mắt hài hước, cảm thông, bao dung, trân trọng, cuộc sống hiện tại mới vui vẻ và trọn vẹn hơn.

Bài viết dưới đây là một bài tập thực hành của Writing Shelter – Trạm Viết và khóa học “GIL2W” . Bài tập này là một cách đơn giản để tiếp cận với kí ức  . Vì nó phù hợp với mọi độ tuổi nên tôi cùng làm và chia sẻ với học viên của mình luôn. Cũng vui

Mùi hương mà tôi nhớ

Mùi hơi đất mỗi khi trốn đi chơi sau trời mưa

Mùi tỏi phi cháy của mẹ vào buổi trưa

Mùi chó cúc từ người bạn Thanh Huyền – một đứa bạn cứ thấy chó là sà vào ôm ấp yêu thương

Mùi khó hiểu là mồ hôi và thuốc lá trên áo bố. Thực sự là không hề khó ngửi tí nào, thậm chí mình còn thích nữa là đàng khác. Nhưng mà, bố không hút thuốc nữa nên mùi này cũng không còn.

Mùi ngai ngái của con gấu bông mỗi khi giặt và xả nước vải nhưng phơi chưa kịp khô

Mùi tanh tanh của thịt lợn sống . Buổi trưa nào mình cũng phải cắt thịt lợn sống để luộc hoặc kho. Thời đấy có combo cơm trưa là thịt lợn kho rau cải luộc, thịt lợn luộc rau cải xào. Mẹ mình đi làm vềmuộn nên thức ăn thì hàng xóm mua hộ, mình chế biến. Phát sợ cái thời kì này luôn.

Bây giờ thì không phải ngửi nhiều mùi thịt lợn sống nữa. Một là không ăn thịt nên không phải nấu nhiều. Hai nữa là đã cao hơn rất nhiều rồi, thực sự không còn phải dí mặt vào cục thịt khi cắt nữa rồi

 

 

 

Để lại bình luận

Loading Facebook Comments ...
0 Comments

Leave a Comment